Nghe Radio – Chuyện ngày xưa tôi kể



Đã có ai từng một thời cầm trên tay chiếc điện thoại đen trắng ngồi nghe radio, hay chiếc đài radio cũ kĩ  sạm màu theo thời gian. Thời gian cứ thế trôi qua , công việc, thời gian không cho phép bản thân tôi ngồi nghe radio. Và cứ thế radio dần biến mất trong tôi theo thời gian.

Nghe radio có lẽ sẽ không xa lạ với những thế hệ đi trước, tôi cũng vậy. Tôi thuộc thế hệ 9X, với tôi ngày ấy không biết gì đến internet, các trang mạng xã hội: facebook, zalo hay instagram. Tôi sống tại một vùng quê, độ phủ sóng internet không rộng rãi, internet chỉ có ở một vài điểm. Sau những giờ đi học về tôi giải trí  thả tâm hồn hồn mình bằng nhưng chương trình ca nhạc trên TV hay qua những đĩa CD đã một thời yêu thích.

Nhớ ngày đó không mạng internet, không một chiếc điện thoại, tôi chỉ biết đến học và học và làm . Cho đến khi lên lớp 12, đó là thời gian khó khăn nhất đối với những ai cùng một giai đoạn như tôi, áp lực thi cử, áp lực học tập đè nén. Thế rồi giai đoạn đó qua đi, tôi hoàn thành kì thi tốt nghiệp và kì thi đại học. Năm đó là năm 2013, vì thế hình thức thi của chúng tôi sẽ khác với hình thức thi tốt nghiệp , đại học lúc bấy giờ. Thi xong đại học tôi được mẹ cho một chiếc điện thoại đen trắng , bạn biết điện thoại đen trắng sẽ có những tính năng gì rồi đúng không. Chỉ nghe, gọi , nhắn tin , trò chơi con rắn, xếp hình và Radio. Trong thời gian chờ đợi kết quả thi đại học tôi đỡ đần công việc cho cha mẹ, những lúc đi chăn trâu tôi mang điện thoại bên mình. Tôi không quên mang bên mình một chiếc tai nghe, những lúc chăn trâu như vậy tôi dùng radio để giải trí.

nghe-radio-chuyen-ngay-xua-toi-ke

Nghe radio bằng điện thoại đen trắng với chiếc tai nghe ( Ảnh : Minh họa)

Chăn trâu, đi ngủ tôi đều không quên cắm tai nghe nghe các chương trình radio. Tôi không nhớ rõ là có những kênh Radio nào nhưng tôi nhớ có chương trình kết bạn bốn phương, 360 ngày hạnh phúc. Đó là những chương trình tôi thường nghe, kênh VOV3 FM 104.5 là một trong những kênh tôi quan tâm , đây là kênh thuộc đài tiếng nói Việt Nam . Các chương trình chủ yếu là âm nhạc trong nước và quốc tế, những thông tin về giải trí. Do yêu thích âm nhạc thế nên tôi thường bật các kênh radio có chương trình âm nhạc lên để nghe. Tôi lướt qua các kênh một lượt và dừng lại kênh mà bản thân yêu thích. Radio đã giúp tôi thư giãn, giúp tôi quên đi sự căng thẳng, lo lắng khi chờ kết quả thi. Thời gian cứ thế trôi, tôi nhận được kết quả thi đại học, tôi thi vào trường Học Viện Báo chí và Tuyên Truyền, khoa báo chí. Với khối nghiệp vụ, trường sẽ lấy điểm chuẩn sẽ cao hơn so với các khối khác. Nhưng rồi tôi vỡ hòa trong hạnh phúc khi biết mình đậu đại học với điểm số 22.

nghe-radio-chuyen-ngay-xua-toi-ke

Radio từng là tất cả trong tôi ngày ấy ( Ảnh : Minh họa)

Nhớ ngày ấy, chỉ chiếc điện thoại đen trắng với chiếc tại nghe đen trắng đã cùng theo tôi ra thành phố.  Thành phố xa hoa, phồn thịnh , xe cộ đi lại tấp nập, một cô gái nhà quê như tôi quen với cuộc sống yên bình, lặng lẽ  làm bạn với radio trong những thời gian rảnh rỗi hay làm việc, trở nên lạ lẫm, bỡ ngỡ khi bước vào chốn hà thành. Thời đại học năm ấy của tôi gắn liền với Radio và chiếc điện thoại đen trắng đã cũ kĩ theo thời gian,  ngày đi học tối nằm nghe radio. Radio cất lên với tiếng rè rè, giọng anh/chị phát thanh viên nhẹ nhàng, thanh thoát. Chương trình hộp thư kết bạn, kết bạn bốn phương lại phát lên. Lời yêu cầu kết bạn làm quen, lời chúc mừng, lời cảm ơn được các anh chị phát thanh viên gửi đến tất cả mọi người, không thể thiếu những bản tình ca, những ca khúc trầm lắng lại sôi động của các bạn thính giả gửi tặng đến bạn bè, người thân và nhưng người yêu thương. Mỗi lần nằm nghe radio tôi lại nhớ lại khoảng thời gian nằm nghe radio chốn quê nhà. Không còn màn đêm tĩnh mịch , không còn bóng tối bao quanh , tôi bước vào thế giới náo nhiệt của chốn thành thị được bao phủ bởi ánh đèn lấp lánh.

Bây giờ tôi đã tốt nghiệp ra trường, chiếc điện thoại đen trắng ấy đã không còn bên tôi. Tính chất công việc, sự phát triền của xã hội buộc tôi phải tự sắm cho mình một chiếc điện thoại thông minh. Tôi gửi điện thoại cũ về cho cha mẹ, và cứ thế tôi dần rời xa chương trình Radio. Cứ mỗi lần bước lên xe bus, xe taxi tôi lại một lần nữa được nghe lại Radio, vẫn tin tức an toàn giao thông, vẫn là những lời bài hát được thính giả gửi tặng quen thuộc ngày ấy. Radio dần mờ nhạt trong tôi theo thời gian,radio đã để lại cho tôi bao kỉ niệm, tôi nhớ ngày ấy.

 

Rate this post